Nếu mà không có đàn ông
Thì đâu có cảnh chờ chồng mỗi đêm
Cuộc đời khi ấy êm đềm
Chẳng lo chồng cứ tòm tem bên ngoài
Chẳng lo chuyện bạc với bài
Không lo nần nợ để hoài sắc hương
Cuộc đời lúc ấy thiên đường
Chẳng lo có kẻ “ẩm ương” ghen mình
Đàn bà chẳng sợ thất tình
Chẳng “bom nổ chậm”, chẳng toan tính gì
Sáng bảnh mắt vẫn ngủ khì
Khuya lơ khuya lắc vẫn đi nhảy đầm
Chẳng lo có kẻ hầm hầm
“Đi đâu từ lúc tan tầm? Nói ngay!”
Không có đàn ông một ngày
Chị em mình chắc như bay trên trời
Bao nhiêu vất vả trên đời
Bỗng tan biến mất, ngời ngời niềm vui
Chị em hãy nói giùm tui
Đàn ông không có trên đời thích chăng?


Chị nói có làm được chăng
Không chồng mấy bả thành chằn cho coi
Không chồng ghép chẳng thành đôi
Không chồng bà chị mồ côi một mình
Không chồng đâu có ân tình
Lấy ai cho chị gọi mình đây nha
Không chồng suy nghỉ lại đà
Đến lúc về già đau yếu ai lo
Tiền ấy có chất thành kho
Không chồng bà chị để cho ai sài
Nặng nhọc không biết kiêu ai
Một mình bà chị lắm tài đó ha
Nhiều chuyện không thể kể ra
Đến lúc mấy bà….. lên tiếng gọi ai
Nói ra thì thật là tài
Đàn ông không có một ngày không xong
Đàn ông cái nợ ở đời
Ngày nào còn nợ vẫn cười không xong
Ai ơi đừng có siêu lòng
Để mang cái nợ đi tong một đời
bài reply rất hay…. hihi.
Rat hay